Về Phương
Chào bạn, mình là Phương.
Có những hành trình trong đời mình tin là không phải do mình chọn, mà là do nghề chọn người, hoặc nói một cách tâm linh hơn một chút là do vũ trụ đẩy đưa. Câu chuyện của mình bắt đầu từ rất lâu trước khi mình trở thành một huấn luyện viên Yoga, ngày đó mình vẫn là một người đi làm bình thường. Yoga lúc ấy chỉ đơn giản là một điều mình yêu thích, chứ chưa bao giờ là thứ mình nghĩ sẽ trở thành công việc.
Một bữa nọ, sau khi nhìn mình tập, người bạn thân người Mỹ của mình bất ngờ nói:
"Phương tập hay ghê, sao không đi dạy đi? You have a gift."
(Bạn có một món quà đó.)
Mình nhớ lúc ấy mình đã xua tay ngay lập tức.
"Thôi, đi training mắc lắm, mà chắc gì mình đã làm được."
Lời từ chối đó đến từ nỗi sợ, từ sự tự ti của một người đã quen với những lựa chọn an toàn. Nhưng mình không biết rằng, câu nói ấy đã âm thầm gieo vào lòng mình một hạt giống.
Bạn mình là một cựu chiến binh trở về sau chiến tranh. Nếu gặp ngoài đời, bạn sẽ thấy một người đàn ông luôn lạc quan, hài hước và đầy năng lượng. Nhưng phía sau nụ cười ấy lại là những đêm dài vật lộn với PTSD, nơi những ký ức cũ khiến giấc ngủ trở thành một cuộc chiến mà không ai nhìn thấy.
Sau này, mình gặp thêm nhiều người khác cũng đang chiến đấu với những cuộc chiến vô hình tương tự. Không phải chiến tranh,
- mà là áp lực công việc,
- là trách nhiệm gia đình,
- là những lo toan về tiền bạc
- và cả những căng thẳng tích tụ qua nhiều năm tháng.
Ban ngày họ vẫn làm việc, vẫn cười, vẫn chăm sóc mọi người xung quanh, nhưng đêm xuống, khi mọi thứ im lặng thì tâm trí lại không chịu nghỉ ngơi.
Hạt giống năm ấy nằm im rất lâu, cho đến một ngày khi công việc cũ không còn khiến mình cảm thấy thuộc về nữa, mình bắt đầu tự hỏi liệu có một con đường khác dành cho mình hay không. Và rồi mình bước vào khóa đào tạo Yoga đầu tiên, từ đó cuộc sống dần rẽ sang một hướng khác.
Mình tiếp tục học, tiếp tục khám phá và đi sâu hơn vào những điều liên quan đến sự phục hồi. Mình tìm đến Reiki, tìm đến Sound Bath. Không phải vì đó là xu hướng hay vì nó mang lại cơ hội kinh doanh, mà đơn giản vì mỗi lần học thêm một điều gì đó, mình đều có cảm giác như đang được dẫn đường.
Có một tiếng nói rất nhỏ bên trong luôn nhắc:
"Cứ đi tiếp đi.""Con đường này rồi sẽ có ý nghĩa."
Nhiều năm sau, khi ngồi lại và xâu chuỗi mọi thứ, từ câu nói của người bạn năm xưa cho đến những lớp học mình đã đi qua, mình nhận ra luôn có một sợi chỉ đỏ âm thầm dẫn lối.
Sợi chỉ ấy đưa mình quay về cùng một nơi.
Đó là giấc ngủ.
Hay đúng hơn, là những con người đang vật lộn để tìm lại sự bình yên khi đêm xuống.
Phương may mắn là người đặt lưng xuống thường ngủ rất nhanh, vì thế mình không dám nói rằng mình hiểu hoàn toàn cảm giác của một người mất ngủ kéo dài nhiều năm. Nhưng qua những năm tháng đồng hành cùng học viên, lắng nghe những câu chuyện được kể sau giờ tập, mình biết rằng giấc ngủ chưa bao giờ chỉ là chuyện nhắm mắt lại.
- Đôi khi, đó là sự mệt mỏi đã tích tụ quá lâu.
- Đôi khi, đó là một hệ thần kinh đã quen sống trong trạng thái căng thẳng.
- Đôi khi, đó là cảm giác phải gồng lên quá nhiều đến mức cơ thể quên mất cách buông xuống.
Gần đây, mình nghe một chị chuyên gia chia sẻ trên podcast rằng:
"Nhiều khách hàng tìm đến chị chỉ vì họ quá mỏi mệt, họ đến chỉ để được ngủ một giấc, để tâm trí dịu lại rồi mới có sức rời đi và chiến đấu tiếp với đời."
Nghe đến đó, tim mình như hẫng đi một nhịp vì mình biết chính xác cảm giác đó. Đó cũng là điều mình luôn mong muốn mang đến cho những người tìm đến mình. Sứ mệnh của mình không chỉ là giúp ai đó chạm tay xuống sàn hay thực hiện một tư thế Yoga đẹp hơn. Điều mình quan tâm hơn là giúp họ tìm lại khả năng nghỉ ngơi, tìm lại cảm giác an toàn trong chính cơ thể mình và tìm lại sự bình yên mà có thể đã bị đánh mất từ rất lâu.
Hiện tại, mình làm việc online và gặp gỡ mọi người qua màn hình. Nhưng trong tâm trí, mình luôn nuôi dưỡng một giấc mơ về một ngày nào đó sẽ có một không gian nhỏ giữa thành phố.
- Không quá lớn,
- không quá cầu kỳ,
- chỉ đủ ấm áp với mùi hương thảo mộc, ánh đèn vàng dịu nhẹ
- và có những khoảng lặng cho người ta được thở sâu hơn một chút, được đặt xuống những gì đang mang trên vai.
Một nơi mà khi cuộc sống trở nên quá ồn ào, bạn có thể ghé vào, ngồi xuống, và đơn giản là cho phép bản thân được hồi phục.
Nhiều năm trước, có người từng nói với mình:
"You have a gift."
Hồi đó mình không tin, nhưng hôm nay, mình nghĩ món quà đó không nằm ở Yoga, Reiki hay Sound Bath. Món quà đó là cơ hội được đồng hành cùng những người đã mệt mỏi quá lâu, để họ tìm lại cảm giác bình yên khi đêm xuống. Và mình biết ơn vì được đi trên con đường ấy mỗi ngày.
Phương
Đồng hành cùng bạn tái tạo năng lượng và tìm lại giấc ngủ ngon từ gốc.
Dừng Ngay 3 Thói Quen Đang "Bào Mòn" Giấc Ngủ Của Bạn Tối Nay
